Nàng Dâu Cực Phẩm

Chương 280: Bắt nạt cô đấy, bà chủ



Tiếng chuông tan lớp là âm thanh hạnh phúc của sinh viên.

Đàm Hi cầm sách lên, “Đi trước nhé!”

“Này! Cậu đợi chút!” Hàn Sóc gọi người lại, “Lượn lẹ thế, đi làm ăn trộm à?”

“Tớ có làm trộm, thì cũng là… kẻ trộm tim~” Xoay đầu mỉm cười, khiến con tim xao động.

Tay Tiểu Công Trúa run lên, Hàn Sóc rùng mình, “Đồ lẳng lơ mà!”

Sắc mặt Đàm Hi trầm xuống.

“Phì, xem cái miệng thối của cậu kia, phong tình nhập cốt, phong tình, hề hề…”

Nụ cười quay trở lại trên khuôn mặt, “Xem như cậu thức thời.” Nói xong, huýt sáo vui vẻ bỏ đi.

Khuôn mặt tươi cười của Hàn Sóc bỗng xệ xuống, “Đúng là ức hiếp người khác mà…”

Tiểu Công Trúa cười trộm: “Đáng đời cậu!”

An An kịp thời ngăn cuộc đấu mồm của hai người lại, “Đi thôi, đến muộn phải xếp hàng đấy.”

Hàn Sóc rên rỉ: “Đồ ăn trong căn tin, tớ ăn đến mức sắp nôn rồi, hay chúng ta đi ra quán ăn nhé?”

“Tớ đồng ý!” Tiểu Công Trúa giơ hai tay tán thành.

An An suy nghĩ, “Cũng được, muốn ăn gì?”

“Cậu mời hả?” Bàn tính nhỏ của Hàn Sóc kêu leng keng, hết cách thôi, tiền sinh hoạt tháng này cô đều dùng để mua CD rồi, thân nghèo kiết xác, chỉ có thể mặt dày đi ăn cơm ké thôi.

An Đại Mỹ Nữ đang muốn gật đầu, Tiểu Công Trúa giành lên tiếng trước, “Tớ mời.”

“Yes!” Hàn Sóc vo chặt nắm đấm, vừa hài hước vừa ngầu.

“Đứng lại.”

Đàm Hi vừa bước ra khỏi tòa nhà giảng đường thì bị gọi lại, xoay người lại, mỉm cười, “Cô Hề, có việc gì không?”

Hề Đình lạnh mặt, trong mắt thoát xuất hiện sự âm hiểm: “Vì sao?”

Cô nhíu mày.

“Vì sao lại cố ý gây khó dễ cho tôi trên giảng đường?”

Đàm Hi cười, nhìn cô ta bằng một ánh mắt như đang nhìn kẻ thiểu năng, “Kẻ địch cấu xé lẫn nhau không phải là chuyện rất bình thường sao?”

“Cô cảm thấy chúng ta là kẻ địch?”

“Tôi tin hai bạt tai dành cho cô đã đủ để chứng minh.”

Hề Đình hít thở sâu, tuy đã cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cánh mũi không ngừng nở to lại bán đứng cảm xúc chân thật nhất của cô ta.

Đàm Hi cười lạnh: “Sao nào, chọc trúng chân đau của cô Hề rồi à?”

“Chúng ta không có mối thù gì to đến thế đâu nhỉ?”

“Cái này thì chưa chắc.” Cô cười tươi như hoa.

Cơn tức của Hề Đình mắc kẹt ở cổ họng, lên không được, xuống cũng không xong, vô cùng khó chịu.

“Nếu cô Hề không có việc gì, thì em xin đi trước nhé.”

“Đợi đã!”

“Ừ hử?”

Hề Đình bước đến gần hai bước: “Rốt cuộc cô muốn thế nào?”

Đàm Hi giả vờ kinh ngạc: “Cô đang nhận lỗi với em sao?”

Cô ta hít thở sâu: “Chuyện quá khứ vì sao cô cứ canh cánh trong lòng? Những năm qua không phải chúng ta đều sống rất tốt sao, tại sao lại muốn phá vỡ trạng thái này?”

“Đầu tiên, phá vỡ trạng thái này, tôi cũng có thể sống rất tốt, không hề ảnh hưởng gì đến cuộc sống hiện tại của tôi. Thứ hai, con người tôi á, hơi kỳ lạ một chút, không ưa mấy kẻ đê tiện hống hách.”

“Cô ức hiếp người quá đáng!”

Ánh mắt Đàm Hi chợt trở nên nghiêm túc: “Cứ ức hiếp cô đấy! Thì sao nào?”

Hề Đình hít khí lạnh: “Trước đây cô không phải như thế…”

“Thế phải là thế nào? Yếu đuối dễ bắt nạt hay là nhẫn nhục chịu đựng? Cô Hề, con người sẽ thay đổi, cô không biết sao?”

“Cô quyết tâm rồi?” Hai mắt cô ta nheo lại đầy nguy hiểm.

“Chẳng lẽ thái độ của tôi vẫn chưa đủ kiên quyết?”

“Đàm Hi! Cô giỏi lắm!”

Đổi lấy một tiếng cười lạnh.

Hề Đình bực tức: “Đừng đắc ý, năm đó cô thua rồi, lần này cô cũng không thể thắng đâu!”

“Vậy cứ chờ mà xem đi!” Nhanh nhẹn bỏ đi.

Hề Đình rất muốn châm một cái lỗ trên bóng lưng của cô.

Đột nhiên, di động đổ chuông, “Alo.”

“Tiểu Đình, tâm trạng không vui?”

“A Sâm…”

“Sao thế?”

“Không có gì, vừa hết tiết, thấy hơi mệt.”

“Vậy em nghỉ ngơi đi, anh đã hối thúc bên mẹ rồi…”

Ánh mắt Hề Đình khẽ khựng lại: “Bác gái sao thế?”

“Mẹ anh đang ở Tân Thị, vốn muốn cùng ăn bữa cơm, nhưng nếu em không tiện…”

“Không sao! Tiện mà, em có thể có được cơ hội này toàn nhờ vào bác gái, dĩ nhiên phải ra mặt cảm ơn rồi.”

“Được, bây giờ anh đến trường đón em.”

“Lái xe cẩn thận.”

Đàm Hi vừa đi tới dưới tòa nhà ký túc xá, thì cuộc gọi liên hoàn đoạt mệnh của ông già Phạm ùa tới.

“Nha đầu, mau đến văn phòng của tôi một chuyến!”

“Em nói này lão Phạm, em đã đồng ý lên màu cho bức Công Bút kia của thầy rồi, nôn nóng cái gì thế?” Ông già này vì chuyện này đã hối thúc cô những 800 lần.

“Không phải vụ lên màu.”

Đàm Hi sửng sốt: “Chuyện là sao?”

“Em qua đây trước rồi nói” Nói xong, nhanh chóng cúp máy.

“Alo, thầy…”

Shit!

Đàm Hi hậm hực, hết cách, chỉ đành đi đến tòa nhà hành chính.

Cốc cốc!

“Vào đi.”

“Giáo sư Phạm, tìm em làm gì?” Đàm Hi dựa vào khung cửa không nhúc nhích.

“Nóng vội cái gì, vào rồi hẵng nói.”

Đàm Hi vào phòng mới phát hiện còn có một người ngồi trên sofa, trông hơi quen mắt.

Phạm Trung Dương đứng dậy: “Giới thiệu một chút, vị này là bà Lê Diệp. Lần triển lãm tranh quốc tế lần trước, chắc hai người đã biết mặt nhau.”

“Ồ, chào bà Lê.” Không tự ti không cao ngạo, dĩ nhiên cũng có thể gọi là không biết nên không thấy sợ.

“Chào em.” Lê Diệp thấy thần sắc của cô bình thường, không nịnh nọt như những người khác, nhất thời càng tăng thêm thiện cảm.

“Giáo sư Phạm, rốt cuộc thầy có chuyện gì vậy, em đang vội lắm đây!” Đàm Hi tỏ ra thiếu kiên nhẫn.

“Cô bé à, nôn nóng không phải là chuyện gì tốt lành.” Lê Diệp cười nhạt.

Đàm Hi nhìn bà ấy một cái, rất muốn đáp một câu: liên quan đếch gì đến bà.

Nhưng, cô vẫn không quên mình đang ở văn phòng, lúc cần rụt rè thì không thể quá huênh hoang được, “Thật ngại quá, tính trời sinh nó thế.”

Câu này cũng chẳng khách sáo là bao.

Nụ cười của Lê Diệp khựng lại, sau đó tươi thêm: “Sư huynh, học trò của ông rất có cá tính.”

Phạm Trung Dương không biết nên trả lời thế nào. Đàm Hi nhún vai, búng tay: “Biết nhìn hàng.”

Nụ cười của Lê Diệp càng sâu hơn.

“Khụ khụ… À, chuyện trên giảng đường hôm nay là thế nào?” Phạm Trung Dương đi vào đề tài chính.

“Thầy tìm em đến, là vì chuyện này?” Đàm Hi cảm thất bất ngờ.

“Không được?”

“Được,“ Cô hít sâu, “Thầy là giáo sư, môt cú điện thoại em dám không tới sao? Trừ phi cuối kỳ không muốn qua môn.”

“Ối chà, nha đầu nhà em mắng xéo thầy lấy việc công làm việc tư à?”

Đàm Hi bĩu môi.

“Đừng đánh trống lảng, nói thử xem, tại sao lại nhắm vào trợ giảng mới?”

“Em không thể lên bục giảng phát biểu ý kiến của mình sao? Nhắm vào gì chứ…” Cô chống tay, ngồi lên bàn làm việc đối diện, hai chân đung đưa, trông thật thư thái.

Phạm Trung Dương không dám nhìn thẳng. Ông chưa từng thấy qua có đứa học trò nào đến văn phòng còn tự tung tự tác như cô.

Đúng là không coi ai ra gì!

“Hừ! Bình thường lên lớp không thấy em tích cực như thế!”

“Em đột nhiên muốn trổ tài thôi, không được à?”

“…”

“Cô bé rất có kiến thức.” Lê Diệp đột nhiên lên tiếng.

Đàm Hi cười càng vui vẻ, hất cằm: “Chuyện cỏn con thôi!”

“Không biết khiêm tốn là gì!” Ông Phạm không nhìn tiếp được nữa.

Đàm Hi lười để ý đến ông ta.

Nụ cười của Lê Diệp không đổi, tiếp tục nói: “Nhưng, mỹ thuật không phải văn học, giám định cũng không thể cùng cấp với thẩm mỹ, em cảm thấy thế nào?”

Đàm Hi nhíu mày, nụ cười vơi lại: “Hình như bà Lê có ý khác?”

“Những gì em nói trên giảng đường lúc nãy, tuy trích dẫn từ điển cố, có chứng cứ có lý lẽ, nhưng đã lén thay đổi khái niệm, nghi ngờ là bịa đặt.”

“Vậy à?” Dù sao cô không cảm thấy như vậy.

“Em cố ý nhắm vào Hề Đình.” Lê Diệp dùng câu khẳng định. Phạm Trung Dương bỗng cảm thấy không ổn.

Đàm Hi nhảy xuống khỏi bàn, ý cười trên mặt biết mất hoàn toàn: “Đúng vậy, bà có ý kiến?”

Bốn mắt nhìn nhau, tia lửa văng khắp nơi.

“Phát ngôn như thế nào là quyền tự do của em, tôi có thể có ý kiến gì được, chẳng qua chỉ muốn chỉnh sửa cái sai trên phương diện mỹ thuật của em mà thôi. Nhưng bây giờ nhìn lại, trong lòng em đã có tính toán sẵn, tôi đây đang… lo lắng uổng công?”

Đàm Hi nghe thấy thế, cười khẽ: “Có thể có được những lời chỉ điểm của bà Lê, là một việc vô cùng vinh hạnh. Nhưng, nếu bà thật sự có lòng, thì nên nói những lời này với cô Hề mới đúng~”

Lê Diệp hơi sửng sốt.

“Nếu không có gì nữa, thì em xin đi trước đây. Lão Phạm, bye bye~”

“Hả? Cứ thế mà đi à?”

Lê Diệp thở dài, thu hồi tầm nhìn, buồn cười nhìn Phạm Trung Dương: “Người đã đi rồi, còn nhìn nữa?”

“Bà kêu tôi tìm nha đầu đó đến, chỉ vì nói mấy câu nhảm nhí đó thôi hả?”

Động tác rót trà của Lê Diệp khựng lại: “Sư huynh, nhiều năm rồi, sao ông vẫn giữ cái tính tình đó vậy?”

“Tính tình tôi như thế thì sao? Làm phiền đến chuyện gì của bà à?”

“Ok, xem như tôi chưa nói. Thật ra tôi muốn xem cô bé kia rốt cuộc có nước cờ gì.”

“Vậy bà nhìn ra chưa?”

Lê Diệp đưa tách trà qua cho ông: “Kiêu ngạo bất tuân.”

Phạm Trung Dương hớp một ngụm: “Nha đầu đó tính tình hoang dã, không chịu nghe theo quản giáo.”

“Khá tốt.”

“Cái gì?”

“Tôi lại cảm thấy rất có cá tính.”

“Hờ, tính cách quái gở.”

“Không, tính cách của nghệ thuật gia.”

Tròng mắt Phạm Trung Dương xoay chuyển, “Bà nhìn trúng nha đầu kia?”

“Không đến mức đó, yêu thích đơn thuần. Đúng rồi, Hề Đình có mang lại phiền phức cho ông không?”

Ông ta xua tay: “Không đến mức phiền phức, vẫn đúng quy tắc.”

Lê Diệp hơi nhíu mày: “Nói như thế tức là ông không thích…”

“Bà cũng biết,“ Phạm Trung Dương ngắt lời bà ta, “Trước giờ tôi không thu đồ đệ nữ.”

“Vậy sao? Được, tôi nhớ kỹ lời ông nói hôm nay.” Sau này đừng có giành người với bà.

Trước khi Lê Diệp rời đi, nhận được cuộc gọi của con trai bà Cố Hoài Sâm, nói cùng ăn một bữa cơm. Bà muốn kêu Phạm Trung Dương đi cùng, nhưng ông ta lại từ chối, lý do là: Vẫn chưa chấm xong bài tập của sinh viên.

“Vậy ông cứ từ từ phấn đấu đi nhé, giáo sư Phạm.”

Lê Diệp vừa rời khỏi cổng trường liền gặp Hề Đình, “Bác gái, uống nước.” Cô đưa một chai nước suối qua, cô ta vừa mua ở tiệm tiện lợi lúc nãy.

“Cảm ơn.” Nhận lấy cầm trong tay, nhưng lại không uống ngay.

“Bác gái, cũng may có bác ra mặt con mới có thể ở bên cạnh giáo sư Phạm học tập, vẫn còn chưa kịp nói tiếng cảm ơn với bác.”

“Không cần khách sáo.” Bà là vì con trai của mình.

Hề Đình hơi bối rối, cũng hơi hồi hộp. Cô ta biết việc mình có thể thành công bước vào Cố Thị hay không, quyền quyết định nằm trong tay người phụ nữ trước mặt này đây. Quá thanh cao, sẽ thể hiện bản thân ngạo mạn vô lễ. Nhưng quá nhiệt tình, lại sợ đối phương cảm thấy cô đang nịnh nọt. Đúng là không dễ nắm bắt được chuẩn mực.

Nhưng, trạng thái này không bị duy trì quá lâu, Cố Hoài Sâm đến phá vỡ bầu không khí khó xử giữa hai người.

“Mẹ, Tiểu Đình, lên xe đi!”

Khi cửa sổ xe đóng lại, Cố Hoài Sâm nhìn lướt qua, đột nhiên, lại quay trở lại, bóng dáng ấy…

Đàm Hi đang nhảy lên một chiếc xe bus, bóng lưng duyên dáng, bước chân nhẹ nhàng.

“A Sâm?”

“Mẹ, có việc gì ạ?”

“Đang nhìn gì đấy? Con không lái xe, xe bus đằng sau đã bắt đầu bấm còi rồi.”

“Vâng”

Vừa hay đang vào giờ cao điểm, Đàm Hi không tìm được chỗ ngồi, một tay vịn thanh đỡ, một tay móc điện thoại ra, bấm số.

“Cậu ơi, có nhớ cháu không?”

“Ở bên ngoài?”

“Đúng vậy, trên xe bus.”

“Vừa tan học là ra ngoài?”

“Cháu đang chạy đến chiếc ôm của cậu đây, nói đi, cậu đang ở đâu?”

“Không biết anh ở đâu còn dám lên xe bus?”

“Cùng lắm thì xuống bừa trạm nào đó, đợi anh đến đón thôi!” Trông thờ ơ, nhưng trên môi vẫn nở nụ cười ngọt ngào.

“Sắp có cuộc họp, em đến thẳng công ty.” Là chi nhánh của Lục Thị tại vùng này.

“Không thành vấn đề.”

Đàm Hi cất điện thoại vào, nhón chân đi đến nhìn tấm bảng dán ở giữa xe, không ngờ thật sự có vài chữ “Tòa nhà Lục Thị.”

Đến trạm, xuống xe, bụng hơi đói.

“À, xin hỏi cô tìm ai?”

Bước chân Đàm Hi khẽ ngừng lại: “Lục Chinh.”

Tiếp tân dùng ánh mắt nghiêm khắc có thể so sánh với tia X quang nhìn cô từ đầu đến cuối: “Cô chắc chứ?”

“Chắc chắn.”

“Ở bộ phận nào?”

“À…” Cô khựng lại, ánh mắt của tiếp tân trở nên nghi ngờ hơn.

Đàm Hi không chú ý, bởi vì cô đang suy nghĩ một vấn đề vô cùng nghiêm túc: Tổng tài thuộc bộ phận nào nhỉ?

Một lúc sau, rút ra được kết luận: “Tầng cao nhất là bộ phận gì, thì tức là bộ phận đó”

“Tầng cao nhất? Văn phòng tổng tài?”

Đàm Hi vỗ bàn, nói như đúng rồi: “Đúng, không sai!”

“Nhưng tổng tài không phải họ Lục?”

“Không có?” Đàm Hi cau mày, nhưng suy nghĩa lại thì đây là chi nhánh, cường long như Lục Chinh khi đến địa bạn của bọn rắn độc, không quen biết là chuyện cũng có khả năng xảy ra, “Vậy tôi tìm tổng tài của các cô.”

Tổng tài chi nhánh không thể không quen biết Lục Chinh chứ? Đàm Hi nghĩ như thế.

Ánh mắt nghi ngờ của tiếp tân biến thành mỉa mai: “Xin hỏi cô có hẹn trước không?”

“Không.”

“Vậy cô còn muốn gặp Trương Tổng của chúng tôi? Được rồi, đừng có giở cái trò đùa rẻ tiền này nữa, mới tí tuổi đầu không lo học hành, mau về nhà đi!”

“Ối chà…” Đàm Hi hung hăng, “Cô có ý gì hả?”

Tiếp tân hừ lạnh: “Ý là, đừng vọng tưởng dụ dỗ đàn ông, Trương Tổng không phải là người mà loại người như cô có thể với tới đâu.”

“Đợi chút, Trương Tổng mà cô nói trông ngọc thụ lâm phong hay là phong lưu phóng khoáng? Bà đây làm gì phải trèo cao với tới hắn ta?”

“Cô cô cô…” Cái con người này quá không biết tốt xấu!

“Đừng nói nhảm nữa, mau gọi điện thoại cho Tiểu Trương, bà đây muốn lên lầu đợi!” Hống hách đến mức bùng nổ.

Tiểu Trương?

Cô tiếp tân trợn to mắt, phải gọi là không thể tin được. Người phụ nữ này điên rồi à, dám gọi Trương Tổng là “Tiểu Trương”?!

Ánh mắt Đàm Hi trở nên lạnh lùng: “Không nghe thấy hả? Lỗ tai bị điếc? Mau gọi đi thoại đi, đừng lãng phí thời gian của bà đây!”

Tiếp tân bị khí thế mạnh mẽ của cô trấn áp, run rẩy nhấc điện thoại lên, “Thư… thư ký Vương, là thế này, dưới lầu có một cô gái nói muốn gặp Trương tổng, được, để tôi hỏi…” Cô ta bịt tay cầm điện thoại xoay qua hỏi Đàm Hi, thái độ không còn khinh người như trước, “Xin hỏi, cô là gì của Trương Tổng?”

“Bà chủ!”


Mẹo: Bạn có thể sử dụng Trái, Phải, phím A và D để tới các chương.