Nàng Dâu Cực Phẩm

Chương 729: Làm loạn (2)



Tiểu Đàm?

Cô nàng nào đó ngơ ngác, nhưng đối phương đúng thật là bậc bề trên, kêu một tiếng “Tiểu Đàm” cũng không có gì không ổn.

“Bác gái có việc gì sao?” Nể mặt Lưu Diệu, Đàm Hi không ngại khách sáo ba phần với mẹ Lưu.

Biểu hiện vừa rồi lại khiến cho mẹ Lưu càng khẳng định đây là người con gái con trai mình thích.

Tướng mạo cũng khá là đoan chính, có điều ánh mắt quá linh hoạt, vừa nhìn là biết không phải là một người an phận, quan trọng là chức vị còn ngang ngửa với con trai, cũng kêu là “Tổng” gì đó, tương lai chắc chắn sẽ không dễ dạy bảo…

Dù sao, ấn tượng đầu tiên của mẹ Lưu chính là cảm thấy đứa con dâu này không dễ cầm nắn.

“Khụ… tôi và ba nó đi một quãng đường xa như thế, còn chưa kịp uống ngụm nước, Tiểu Đàm cháu xem…”

“Tiếp đãi không chu đáo rồi, cháu sẽ kêu người mang vào.”

“Nhưng tôi cảm thấy, cháu nên đích thân đưa đến trước mặt chúng tôi thì sẽ có thành ý hơn, cháu nói có đúng không?”

Nụ cười của Đàm Hi nhạt đi một ít, “Chỉ cần uống được nước, ai mang đến chả như nhau?”

Bà dì này không bị bệnh gì đấy chứ?

Coi công ty là của nhà bà ta mở ả? Mở miệng ra là Tiểu Đàm, còn sai cố đi bưng trà rót nước?

Làm kiểu làm dáng đến tận trước mặt sếp của con trai, đầu óc… bị hỏng rồi chăng?

Thấy Đàm Hi không chịu đi làm, trong lòng mẹ Lưu khó chịu, một ánh mắt lạnh quét tới, Đàm Hi cảm thấy chẳng hề có áp lực

Thấy bầu không khí càng ngày càng gượng gạo, ba Lưu ra mặt giảng hòa: “Chúng tôi không khát…”

Mẹ Lưu kéo chồng một cái.

Nhìn thấy động tác nhỏ của hai vợ chồng, Đàm Hi im lặng quan sát.

Có thể nuôi Lưu Diệu thành một thanh niên tốt lế độ nho nhã, theo lý mà nói, hai vợ chồng nhà này chắc không phải là kiểu người gây chuyện bậy bạ mới đúng, nhưng phong cách trước mắt có hơi sai sai, Đàm Hi tỏ vẻ không thể tiếp thu được.

“Hai bác hôm nay đến đây có việc gì sao? Nếu muốn tìm Lưu Diệu, có thể gọi điện thoại cho anh ấy, anh ấy hiện không có ở công

ty.”

“Chúng tôi biết nó không có ở đây.” Giọng nói của mẹ Lưu có hơi dồn dập, “Hôm nay đến, chủ yếu là muốn gặp cháu.”

“Cháu?” Đàm Hi cau mày.

“Chắc cháu cũng biết rõ, nhà chúng tôi chỉ có mỗi mình Lưu Diệu, dĩ nhiên là hy vọng nó nhanh chóng kết hôn, ổn định cuộc sống. Cháu hiểu ý của tôi chứ?”

Đàm Hi lắc đầu, cô không hiểu!

Cái gì với cái gì đấy trời, buồn cười quá đấy!

Mẹ Lưu tức thở phì phò, muốn mắng một câu “quá ngốc”, nhưng suy cho cùng phải chừa lại chút mặt mũi cho con dấu, nên cố gắng kiềm chế, miễn cưỡng nở một nụ cười: “Thế này đi, cháu nói trước về tình hình trong nhà ra xem nào.”

“Tình hình nhà cháu sao phải nói với bác?” Vẻ mặt cô khá là vô tội.

Quan trọng là Đàm Hi thật sự rất vô tội.

Ai có thể cho cô biết, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra không?

Mẹ Lưu nghẹn họng, quả thật không thể nhịn thêm: “Cháu là bạn gái của Lưu Diệu, chẳng lẽ không nên…”

“Đợi chút! Bác nói, cháu?” Đàm Hi chỉ vào mũi mình, “Là bạn gái của Lưu Diệu?”

“Đúng vậy!”

Ổ, cuối cùng Đàm Hi cũng đã hiểu ra.

Khi Lưu Diệu nhận được cuộc gọi, anh ta đang ở trong một căn chung cư tâm tình với Lâm Tầm.

“Anh đã thương lượng xong xuôi với mẹ, nếu không bấy đã đang uống trà trò chuyện với Xảo Xảo…”

“Ha, nghe giọng điệu của anh hình như rất tiếc nuối?”

“Không tiếc nuối! Không tiếc nuối một chút nào!” Lưu Diệu vội vàng tỏ rõ lập trường.

Lầm Tầm đổi một tư thế dễ chịu hơn, vài người vào trong lòng anh ta: “Còn Xảo Xảo nữa… cũng không thấy ngấy à!”

“Hay anh gọi em là Tầm Tầm?”

“Cút cút cút!”

“Thời gian còn sớm, chúng ta có thể làm một lần nữa…”

Vào lúc này, di động đổ chuông.

Lâm Tâm cười sung sướng.

Lưu Diệu vứt một ánh mắt cảnh cáo qua, sẵn tiện nhéo một cái, mới cầm lấy điện thoại trên đầu giường, “Đàm Tổng?”

Lâm Tầm nghiêm túc: “Vậy thì anh mau bắt máy đi, nói không chừng có việc gấp đấy” Lưu Diệu vội vàng ấn nút nhận cuộc gọi, nghe máy không đến 30 giây, sắc mặt thay đổi, “Tôi sẽ đến ngay!”

Lưu Diệu vội vàng đến công ty. Đàm Hi đã tan ca về trước. Mọi người vẫn thản nhiên làm việc của mình, không có tình cảnh chó chạy gà bay như trong tưởng tượng, điều này khiến anh ta hơi bình tĩnh lại.

Linda: “Lưu Tổng, xin mời đi theo tôi”

Lưu Diệu: “Vất vả cho chị rồi.”

Linda: “Việc nhỏ thôi.”

Một đường đi đến phòng họp, sắc mặt của mẹ Lưu âm trầm, ba Lưu thì thở dài.

Lưu Diệu không cho hai người cơ hội lên tiếng, cứng rắn nói: “Có việc gì về nhà hăng nói!”

Có thể là cảm nhận được tâm trạng gay go của con trai, mẹ Lưu không hề mắng lại, chỉ nhìn chằm chằm vào con trai, sau đó rời đi ngay.

20 phút sau, cả nhà về đến chung cư.

Mẹ Lưu vào cửa không màng đến việc thay giày đã bắt đầu chất vấn liên hồi: “Con trai, rốt cuộc chuyện này là sao? Hôm nay con phải nói rõ ra cho mẹ biết!”

Giây phút này, Lưu Diệu lại cảm thấy nhẹ nhõm.

“Mẹ thật sự muốn nghe?”

“Dĩ nhiên.”

“Được thôi, con nói, đảm bảo không sót một chữ…”

Lưu Diệu vốn đã không đến công ty ba ngày liên tục, giờ lại gọi điện thoại cho Đàm Hi, nói cần thêm vài ngày để xử lý chuyện riêng.

Đàm Hi cơ bản đã đoán ra là việc gì, “Cho anh thêm ba ngày, nếu vẫn còn chưa đủ, thì đừng trách sao tôi lại đi nghi ngờ năng lực làm việc của tổng giám đốc như anh đấy.”

“Cảm ơn.”

Vốn cho rằng Lưu Diệu không có mặt, Lâm Tầm sẽ tiếp tục xin nghỉ phép, không ngờ ngày thứ hai đã đến chỗ Châu Miểu trả phép rồi.

Aiken: “Người anh em, nhanh như vậy đã xong tuần trăng mật rồi à?”

Lâm Tân: “Còn chưa kết hôn, lấy đâu ra tuần trăng mật?”

Aiken: “Vậy cậu xin nghỉ phép kết hôn làm gì?”

Lâm Tân: “Có người muốn cướp người yêu của tôi, anh nói xem có nên đánh trả không?”

Aiken gật đầu: “Nên! Thế cậu thắng chưa?”

Lâm Tầm bĩu môi, với tình hình như bây giờ, anh ta thật sự không tiện trả lời.


Mẹo: Bạn có thể sử dụng Trái, Phải, phím A và D để tới các chương.